Chính trị công sở, thật ra chỉ là cách chúng ta đối xử với nhau
- Workplace
- Career
- Leadership
Khi nghe hai chữ “chính trị” trong môi trường làm việc, nhiều người sẽ nghĩ ngay đến những điều chẳng mấy dễ chịu: phe phái, lấy lòng sếp, giành công, nói xấu sau lưng, hoặc những toan tính mà mình phải thật khôn ngoan mới không trở thành người thua cuộc.
Mình cũng từng nghĩ như vậy. Và phản ứng tự nhiên là tránh xa tất cả: mình chỉ cần làm tốt phần việc của mình, không tham gia vào “chính trị”, rồi kết quả sẽ tự nói lên tất cả.
Nhưng càng làm việc lâu, mình càng thấy chính trị công sở không nhất thiết phải là một trò chơi xấu. Ở phiên bản lành mạnh nhất, nó chỉ là cách con người xây dựng niềm tin, sự kết nối và ảnh hưởng với nhau trong cùng một tổ chức. Nói đơn giản hơn, đó là cách chúng ta đối xử tốt với nhau để nơi mình dành tám tiếng mỗi ngày trở thành một môi trường dễ chịu hơn cho tất cả.
Công ty không chỉ là một sơ đồ tổ chức
Trên giấy, một công ty vận hành bằng phòng ban, chức danh, quy trình và những đường báo cáo. Nhưng trong thực tế, công việc thường chạy trên một lớp khác ít nhìn thấy hơn: các mối quan hệ.
Khi cần một người ở team khác giúp kiểm tra gấp một vấn đề, bạn sẽ tìm đến ai? Khi có một ý tưởng còn chưa hoàn chỉnh, bạn dám chia sẻ nó với ai trước? Khi một dự án gặp trục trặc, ai sẽ sẵn lòng ngồi lại với bạn thêm ba mươi phút để tìm nguyên nhân, thay vì chỉ nói “không phải phần việc của tôi”?
Câu trả lời hiếm khi chỉ nằm trong sơ đồ tổ chức. Nó nằm trong những lần hai người từng giúp nhau, từng ăn trưa cùng nhau, từng có một cuộc trò chuyện đủ thật để hiểu người kia đang chịu áp lực gì.
Chuyên môn giúp bạn làm tốt phần việc của mình. Mối quan hệ tốt giúp nhiều người làm tốt phần việc của họ cùng nhau. Một công ty cần cả hai.
Những mối quan hệ lớn bắt đầu từ việc rất nhỏ
Xây dựng kết nối ở công ty nghe có vẻ như một dự án nghiêm túc: phải đi networking, phải biết nói chuyện với lãnh đạo, phải xuất hiện đúng nơi và gặp đúng người. Nhưng phần lớn những mối quan hệ mình quý trong công việc lại không bắt đầu như thế.
Nó có thể bắt đầu từ việc mời một đồng nghiệp ly cà phê khi bạn tiện đi mua cho mình. Là một ván game cùng nhau vào giờ nghỉ trưa. Là kéo ghế ngồi cạnh một người mới trong bữa ăn đầu tiên của họ ở công ty. Là hỏi “dạo này ổn không?” rồi thật sự dừng lại để nghe câu trả lời.
Những việc đó nhỏ đến mức chẳng ai ghi vào báo cáo tuần. Nhưng mỗi lần như vậy, ta biết thêm một chút về người đang làm việc bên cạnh mình. Họ không còn chỉ là “bạn bên QA”, “anh bên DevOps” hay một cái tên hiện lên khi mình cần approve. Họ trở thành một con người có câu chuyện, sở thích, áp lực và cả những ngày không ổn giống mình.
Sự quen biết đó không thay thế năng lực, nhưng nó làm cho việc cộng tác bớt ma sát hơn rất nhiều. Ta dễ hỏi nhau hơn, dễ nói thật hơn, và cũng rộng lượng hơn khi người kia mắc sai sót. Một tin nhắn khô khan ít có khả năng bị hiểu thành thái độ khi hai người đã từng cười với nhau qua một ván game.
Ảnh hưởng là kết quả, không phải mục tiêu
Khi sợi dây liên kết của bạn đủ rộng và đủ bền, một điều thú vị sẽ xảy ra: bạn bắt đầu có ảnh hưởng, kể cả khi chức danh của bạn không thay đổi.
Mọi người hỏi ý kiến bạn vì họ biết bạn sẽ lắng nghe. Họ chia sẻ vấn đề sớm hơn vì tin rằng bạn sẽ không dùng nó để đổ lỗi. Khi bạn giới thiệu hai người ở hai team khác nhau, công việc vốn mắc kẹt có thể tiếp tục chạy. Khi bạn đề xuất một thay đổi, người khác sẵn lòng cho nó một cơ hội vì qua nhiều tương tác nhỏ, họ đã hiểu cách bạn suy nghĩ và tin vào ý định của bạn.
Theo mình, đó chính là một dạng chính trị công sở tích cực. Ảnh hưởng không đến từ việc nói to nhất trong phòng, mà từ việc đủ nhiều người tin rằng làm việc cùng bạn là một trải nghiệm tốt. Bạn không cần quyền lực để khiến mọi thứ dịch chuyển; đôi khi bạn chỉ cần đủ niềm tin ở đúng những nơi.
Nhưng thứ tự ở đây rất quan trọng. Nếu bạn mời cà phê chỉ để một ngày nào đó nhờ vả, người khác thường cảm nhận được. Nếu bạn chỉ kết nối với những người có chức danh cao hoặc có ích cho mình, đó lại quay về kiểu chính trị khiến chúng ta khó chịu từ đầu.
Sự tử tế không nên là một chiến thuật. Hãy đối xử tốt với mọi người vì đó là môi trường bạn cũng muốn được làm việc trong. Tầm ảnh hưởng, nếu có, là phần lãi cộng dồn của niềm tin - không phải món nợ mà người khác phải trả cho vài ly cà phê.
Bắt đầu ở vòng tròn gần nhất
Bạn không cần trở thành người hướng ngoại nhất công ty, cũng không cần ép mình tham gia mọi cuộc vui. Chính trị công sở lành mạnh không đòi hỏi bạn phải quen tất cả mọi người. Nó chỉ cần bạn thôi xem những người xung quanh như những chức danh có thể giao việc cho nhau.
Tuần này, bạn có thể bắt đầu bằng một việc rất nhỏ: rủ một đồng nghiệp đi lấy cà phê, tham gia một ván game buổi trưa, cảm ơn người đã âm thầm giúp dự án, hoặc chủ động nói chuyện với một người mà bạn chỉ mới biết qua vài dòng chat.
Có thể chẳng có lợi ích nào xuất hiện ngay sau đó. Và như thế mới đúng.
Nhưng qua nhiều ngày, những cuộc trò chuyện nhỏ sẽ trở thành sự quen thuộc. Sự quen thuộc trở thành tin cậy. Tin cậy làm cho hợp tác dễ dàng hơn. Rồi đến một lúc, bạn nhận ra mình có thể kết nối con người, tháo gỡ khúc mắc và giúp một ý tưởng tốt đi xa hơn - không phải vì bạn đã chơi một trò chơi chính trị thật giỏi, mà vì bạn đã đối xử với mọi người đủ tử tế trong một thời gian đủ dài.
Có lẽ chính trị trong môi trường làm việc không đáng sợ như ta nghĩ. Có lẽ, ở phiên bản tốt đẹp nhất, nó chỉ là nghệ thuật làm cho nơi làm việc trở nên có tình người hơn - bắt đầu từ một ly cà phê.